Nghichvl.com ! is your best source of fun.

Personalise

Top Posts

Language detected from Browser is: English and it's selected for you.

Section Heading

 

Mãi rồi quen, cứ lên xe là anh biết chở tôi đi đâu.

Anh xe ôm này bị câm điếc bẩm sinh, gần nhà nên thi thoảng tôi hay lang thang ra ngõ đi xe ôm. Để anh hiểu mình cần đi đâu cũng thật khó, phải gõ lên màn hình điện thoại rồi đưa anh đọc. Mãi rồi quen, cứ lên xe là anh biết chở tôi đi đâu.

Tôi thường thấy anh bê một chậu nước to rửa xe dù là trời chang chang nắng hay sầm sì mưa, hẳn anh quý chiếc xe lắm, tôi liếc đồng hồ thấy xe đã đi được hơn 6 vạn mà còn tinh tươm. Cũng phải thôi, kế sinh nhai mà.

Đi xe ôm, taxi hay grab tôi vẫn hay trò chuyện với tài xế, câu chuyện sẽ làm đoạn đường ngắn lại, nhưng với anh tôi không thể tâm giao chỉ biết chăm chú chỉ đường và quan sát hai bên bởi anh không nghe được tiếng còi. Tôi không biết anh có vợ hay không vì chẳng bao giờ hỏi nhưng tôi thấy hình một cô bé trong ví anh, bé cỡ 4 tuổi tươi như một bông hướng dương hứng nắng.

Hôm trước chở tôi đi mãi Tân Phú, vì mải nghe điện thoại tôi không chỉ đường anh được thành thử lạc, mà lạc giữa thành phố mà mình gắn bó hơn 2 phần 3 cuộc đời thì kể cũng lạ, lỗi này của tôi không phải của anh. Đến nơi sau hơn một tiếng đồng hồ luồn lách trong hối hả của người, xe và bụi tôi đưa anh 100 ngàn và hỏi anh hết bao nhiêu tiền. Anh không nghe thấy, chắc vậy, chỉ rút ví tìm tiền trả lại. Loay hoay mở hết ngăn nọ ngăn kia nhưng không đủ tiền lẻ, tôi mới nói thật chậm để anh nhìn vào miệng mà đoán: "bao nhiêu?". Anh giơ 6 ngón tay ý là 60 ngàn, rồi làm dấu bảo tôi đứng chờ để anh cuốc bộ đi đổi. Kéo anh lại tôi xua tay, anh còn xua tay mạnh hơn. Tôi nhanh chân rảo bước, vẫn kịp chào anh, tôi đang vội. Phía sau có tiếng ú ớ như mắc nghẹn trong cổ họng.

Chợt nhớ cháu gái mình đang bắt đầu tập nói, nó cũng đã bi bô được mấy câu. Vậy đấy, sau tiếng khóc chào đời là những tiếng tinh khôi gọi ba gọi mẹ, đó là đặc ân. Nhưng, tạo hoá lại quên mất phần của một vài người.

Đừng mặc cả với người khốn khổ hơn mình, bởi đến cả sự tồn tại bình thường cũng đã khắt khe cắt xén đi của họ rồi.

 

Cố lên.

Mấy ngày trước bắn pubg ở tiệm net, ngồi bên cạnh tôi là một tiểu ca đầu trọc gọi một phần thức ăn ngoài, gọi lúc 7 rưỡi, 9h vẫn chưa thấy giao.



Tiểu ca đầu trọc có chút bực mình, cộng thêm chơi game cũng không thuận tay, con chuột rơi xuống đất đánh bộp, liền gọi điện cho nhân viên giao hàng chửi mắng một trận, dùng từ ngữ cực kỳ khó nghe.



Khoảng 10 phút trôi qua, nhân viên giao thức ăn mới chạy tới, nhân viên này hình như bị bệnh cà lăm, anh đầu đầy mồ hôi lắp bắp giải thích, nói mình hôm nay là ngày đầu tiên giao thức ăn ngoài, không quen đường.



Tiểu ca đầu trọc lại chẳng muốn nói thêm gì với anh nhân viên nữa, cũng không ngẩng đầu lên chỉ nói: ‘’Mày cút đi, cái thứ đồ ăn này lạnh ngắt rồi ăn kiểu gì được nữa.’’



Anh nhân viên lắp bắp năn nỉ vài câu, tiểu ca đầu trọc đập bàn một cái như muốn đánh người, bạn bè bên cạnh anh đem anh kéo lại, còn anh nhân viên giống như tảng đá ở bên cạnh đứng yên thật lâu, nhìn thấy mọi chuyện không có khả năng cứu vãn, liền cầm phần thức ăn đã nguội lạnh kia rời đi.Lúc tôi đến phía trước mua nước lại nhìn thấy anh nhân viên đang ngồi xổm ở cổng quán net ăn phần thức ăn nguội lạnh kia, ăn chưa được mấy muỗng, lại lặng lẽ lau lau nước mắt.



Tôi có một người bạn học, trong nhà rất nghèo, lại làm việc bán mạng , tâm nguyện duy nhất chính là cùng bạn gái ở tại thành phố lớn này mua một căn phòng, mỗi ngày anh đều tăng ca ít ăn ít mặc, lại đối với bạn gái cầu gì được nấy, mua cho cô những món quà rất quý, còn bản thân chỉ mặc lại quần áo cũ, ngày lễ Giáng Sinh hôm ấy, anh chuẩn bị cho bạn gái một bất ngờ, đặt mua trên mạng cho bạn gái 520* đóa hồng (*520 nghĩa là anh yêu em).



Số tiền ấy dường như là tiền tăng ca của anh cả một tháng trời, anh chưa kịp tặng bất ngờ ấy cho bạn gái, thì bạn gái lại nói lời chia tay với anh, hóa ra người bạn gái kia ngại anh nghèo không có tiền liền bỏ rơi anh, ở bên một phú nhị đại sẽ tốt hơn, lúc chia tay vô cùng quyết tuyệt.



Anh gọi điện cho ông chủ bán hoa, hỏi có thể trả hàng được không

Chủ quán ngữ khí cực kỳ tốt, hỏi vì sao lại muốn trả hàng ?

Anh nghẹn ngào nói: Tôi không muốn tặng hoa cho kẻ bắt cá 2 tay

Chủ quán sửng sốt một chút, nói hoa đã bán không thể trả, cúp điện thoại xong anh nhìn qua gian phòng trống rỗng, ngồi xổm trên mặt đất bật khóc.



Có một lần đi qua một cây cầu lớn tôi nhìn thấy rất nhiều người tụ tập ở một chỗ, đến gần mới biết là có một người trẻ tuổi muốn nhảy sông tự vẫn.

Nghe bên cạnh nói người trẻ tuổi kia tốt nghiệp xong không tìm được việc, bố mẹ trong nhà mỗi ngày đều quở trách anh, anh rất vất vã lập nghiệp lại bị người ta lừa sạch tất cả tiền bạc, trong lòng giống như chết vậy liền không muốn sống nữa.



Ngoại trừ mấy bác gái lớn tuổi khuyên nhủ, còn lại những người khác đều sân si thôi.

Có một cô gái trang điểm lòe loẹt nói: Loại người này ngoài miệng thì nói to thế thôi, có cho anh ta mười lá gan cũng không dám nhảy ấy chứ.



Bên cạnh có một người đàn ông đeo kính râm giễu cợt: Không tìm được việc thì đòi tự sát, tôi thấy loại người này có sống cũng bằng thừa.



Người trẻ tuổi kia bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn bọn họ một chút, trong đáy mắt tràn đầy tuyệt vọng.



Cánh tay nhẹ buông,như muốn nhảy xuống.



Chúng ta phải trải qua nghèo đói, hoang mang, đau khổ, bệnh tật và cái chết. Tất cả chúng ta đang ở trên một con đường dài và quanh co, phải không?

Nhưng đây không phải là tất cả của cuộc sống.



Lúc tiểu ca đầu trọc ra ngoài mua thuốc nhìn thấy anh nhân viên đang ngồi xổm ăn đồ ăn, anh sửng sốt một chút, đoạt lấy hộp cơm của anh nhân viên còn nói: ‘’Cái này đừng ăn nữa, phần cơm này coi như tôi mua, đi về đi.’’



Anh nhân viên nói: ‘’Thế nhưng…thế nhưng…’’



Tiểu ca đầu trọc nói: Nhưng cái gì mà nhưng, điện thoại của cậu lo tải mấy app chỉ đường đi, không là mất chén cơm như chơi đó.



Anh nhân viên rưng rưng nước mắt vui mừng và cúi đầu chào tiểu ca đầu trọc sau đó rời đi.



Lúc bạn học của tôi mang một cảm xúc mất mát, chủ tiệm hoa lại gọi điện đến nói: Tôi đã kêu người tới đem hoa về rồi, nhân viên của chúng tôi nói, loại con gái giống như cô ta không xứng nhận được hoa của tiệm chúng tôi.



Bạn học nói: Cảm ơn, cảm ơn ông chủ.



Chủ tiệm còn nói: Cậu cũng đừng quá đau lòng, chắc chắn cậu sẽ gặp được một cô gái tốt hơn, sau này khi cậu đến mua hoa, tôi sẽ giảm giá cho.



Cúp điện thoại, bạn học lau lau nước mắt đứng lên, cảm giác căn phòng cũng không trống rỗng nữa.



Ở trên cầu, lúc người trẻ tuổi đang chuẩn bị nhảy, một bác trung niên chen lên phía trước nóng nảy hô to: Cậu đừng nhảy đừng nhảy, chờ một chút…



Người trẻ tuổi sửng sốt, bác trung niên liền nói: Con trai à, con nghe bác nói, bác là ông chủ của công ty XX ở Quảng Châu, đây là danh thiếp của bác, trước tiên con có thể đến công ty của bác làm, chuyện này có gì to tát đâu, con đường phía trước còn dài mà, đừng làm chuyện điên rồ, con trai à trước tiên con bước xuống đây đi,chúng ta tìm một chỗ từ từ nói chuyện….



Những người bên cạnh vẫn còn ồn ào, bác trung niên kia bực mình quát: Con mẹ nó mấy người có tính người không, mấy người không có con cái không có anh chị em sao, người này cũng là một mạng người đó.



Ai nấy đều trầm mặc,mà anh bạn kia cũng lệ rơi đầy mặt bước xuống, sau đó được bác trung niên đỡ đi.



Cuộc sống rất khó khăn, đúng không ?

Vậy nên kiên cường không phải nói bạn vĩnh viễn không được rơi nước mắt, mà là bạn có thể mỉm cười sau mỗi lần khóc.



Và thế giới này không phải lúc nào cũng tràn ngập ánh nắng rực rỡ, nhưng mặt trời sẽ mọc như bình thường, bất kể bóng tối có kéo dài bao lâu.



Cố lên.



cr:笙南

 

Hẹn đẹp như mơ

Hôm đó em ngủ hai tiếng đồng hồ, anh ngồi trong xe ôm em, em dựa vào lòng anh ngủ, trong lòng anh nghĩ, tại sao lại là em? Em không thông minh, cũng không xinh đẹp, thậm chí còn hơi ngốc, tại sao anh lại yêu em? Tại sao lại là em? Chẳng lẽ vì em không coi trọng anh sao? Nhưng anh ôm em, chính vì không muốn em tỉnh dậy, bởi hễ em tỉnh dậy, anh sẽ không thể không buông tay.

Anh đã sống ba mươi ba năm, đã từng thích người khác, ly ly hợp hợp, cũng đã có lúc thật sự động lòng. Nhưng ngày hôm đó anh nghe tiếng đồng hồ tích tắc tích tắc trên tay, trôi qua từng phút từng giây, trong lòng anh nghĩ, mỗi giây qua đi, thời gian anh có thể ôm em như vậy sẽ lại bớt đi một giây, khoảng thời gian anh ở bên cạnh em, lại bớt đi một giây. Anh quyết định gọi em dậy, sau này sẽ không gặp em nữa.

Cả đời này anh không hề biết cảm giác nhớ một người là như thế nào, nửa đêm tỉnh dậy, bỗng thấy nhớ em. Cho dù anh ở đâu, cho dù là anh ở nơi nào, anh cũng nhớ đến em. Cuối cùng anh gọi điện cho em, vừa nghe thấy giọng nói em anh lại yếu lòng, mỗi lần anh đều nghĩ, đây sẽ là lần cuối cùng, lần cuối cùng anh gặp em, lần sau anh sẽ không gọi điện cho em nữa, anh phải quên em.,.
Close