Nghichvl.com ! Cười nghiêng ngã mỗi ngày ! .

Cá nhân

Bài Viết Nổi Bật

Section Heading

 

Tự sự của loài gián: Tại sao không thể chung sống hòa bình với con người?


(Sài Gòn, đêm mất ngủ vì con Gián)

Lão Thuận tắt đèn, tựa lưng xuống nệm, lão vừa nghịch điện thoại vừa cười lí nhí, không tạo ra chút động tĩnh vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của lão Huỳnh.

Nó bắt đầu rời khỏi chổ ẩn nấp, len lỏi qua đống ba lô ngổn ngang, len qua những kệ giày, phòng tắm, bình nước, Laptop, tủ lạnh và dừng chân lại ngay cây đàn Ghita của Bé Bin.
- Giờ mình phải làm gì? Thực hiện kế hoạch đã vạch hay là tổng tấn công trực diện. - Nó thầm nghĩ.
Nó đi tới đi lui, lâu lâu lại cất đôi cánh bay lên cho đỡ nhàm chán.

Nó - Loài Gián, cái loài mà ngay bản thân nó vẫn không hiểu sao loài người lại ghét, căm phẫn nó nhiều như thế? Nhiều lần nó nhìn lên trời xanh mà oán thán: “Trời sinh Gián sao còn sinh Người.” Nó không biết lời oán thán đó có tới tận trời cao không? Nhưng loài người ghét loài gián thì ngày càng phát triển.

Mới 2 tuần trước, dòng họ nhà nó li tán, diệt vong bởi cuộc truy quét cực kỳ lớn của căn nhà bên cạnh. Nó dùng hết sức bình sinh, ôm vợ nó chạy, bay về căn nhà này và vô tình lưu lạc vô phòng của Lão Thuận.
Ngày mới tới, nó và vợ nó do còn ám ảnh từ những cái chết của gián con, gián anh, gián chị, gián mẹ, gián bà và gián dòng họ nhà nó mà ẩn nấp dưới cái tủ đựng đồ. Được ba ngày thì vợ nó nói:
- Em không thể chịu được cuộc sống như này nữa. Sao loài người lại vô cớ ghét chúng ta, lại căm phẫn chúng ta trong khi loài gián chúng ta chưa một lần hại chết một con người nào như loài rắn, loài rết, chưa một lần phá hư hỏng những món đồ đắt tiền như loài chuột. Vậy mà loài người lại hận chúng ta, tuyên truyền cho con cháu “Loài gián quái vật, mất đầu vẫn còn sống.”
- Đó là quy luật của cuộc sống em à! Khi em muốn hoà bình, chung sống hạnh phúc nhưng người khác không muốn, thế là Chiến Tranh.
- Nhưng em không thể nào sống được như vậy. Sao chúng ta không đối thoại với họ, không chứng minh cho họ thấy chúng ta và họ có thể sống chung với nhau. Việc họ họ làm, việc ta ta làm.
- Không được em à! Vì loài người ngu muội đâu hiểu được ngôn ngữ chúng ta thì làm sao đối thoại.
- Kệ! Em sẽ làm, dù chỉ có 1% thành công em cũng sẽ làm. Chúng ta nên sống cuộc đời cho con cháu, dòng tộc chúng ta. Chúng ta phải đấu tranh, để cho loài gián chúng ta không tuyệt chủng. Hơn ai hết, em sẽ làm.
Và sáng mai, vợ nó làm thật. 6h30 sáng, lão Hoà thức dậy đánh răng thì vợ nó bắt đầu kế hoạch, vợ nó dùng chân thoăn thoắt đi lên tấm gương trước mặt lão Hoà như cố chứng tỏ điều gì đó, rồi sải cánh bay bay trước mặt lão Hoà. Lão Hoà mỉm cười, vợ nó nghĩ đã thành công, nó nghĩ đã thành công thì nghe tiếng “Bẹp”. Hôm đó là ngày mất của vợ nó.

Lão Hoà nhìn vợ nó, rồi dùng vòi xịt tống vợ nó xuống dưới nắp cống vừa rin rít: “Cho đáng.”
Cái chết vợ nó không làm cho nó bất ngờ, vì viễn cảnh này nó cũng đã tưởng tượng từ trước nên tâm lý nó vững chãi, không chút bối rối. Nó đợi lão Hoà rời khỏi phòng tắm liền tiến đến xác vợ nó. Ôm xác vợ nó vào lòng, nó khe khẽ “Vĩnh biệt em” và oà khóc, kỷ niệm thay nhau ùa về như những thước phim tua chậm từ lúc nó cùng vợ nó sinh ra, đi học, lớn lên, đám cưới và sinh con.
Nó dùng 2 chân trước lau giọt nước mắt dính trên râu, lòng hạ quyết tâm thay vợ nó làm loài người thức tỉnh nhưng nó cần một kế hoạch rõ ràng, chu đáo và không thể phạm sai lầm.
Và hôm nay, nó ở đây bên cạnh cây đàn ghita của bé Bin, chờ lão Thuận ngủ và thực hiện kế hoạch.

Lão Thuận ngáp dài, quăng điện thoại qua một bên và chìm vào giấc ngủ. Giờ đây, bên cạnh tiếng quạt kêu, tiếng ngáy của bé Bin, tiếng nghiến răng ken két của lão Huỳnh thì không gian thật yên tĩnh. Nó bắt đầu nhớ về gia đình nó, nhớ giấc ngủ của đàn con nó, nhớ tiếng ho của cha, tiếng thở dài của mẹ và tiếng thì thầm của vợ nó.
Đoạn, nó rời đàn ghita và bò lên người bé Bin, bay lên thì thầm vào tai của lão Thuận. Lão Thuận hơi mê man nhưng chưa chìm vào giấc ngủ sau, lão bật dậy với điện thoại và rủa thầm: “Đậu moá, GIÁNNNNN.” Lão mở đèn flash và bắt đầu tìm, nó nhanh chân dùng hết sức lực cuối cùng bò về nơi ẩn nấp. Lão Thuận đi lật từng balo, từng bình nước, tủ lạnh, phòng tắm, kệ giày vẫn không thấy nó. Lão cúi xuống tủ, rọi đèn vào phía trong cũng không thấy, lão rít: “Mẹ nó, méo thể nào ngủ. Mai tao giết cả nhà chúng mày, Gián ạ!” rồi ngã lưng xuống nệm, tay tiếp tục nghịch điện thoại.

Nó không rời chổ ấn nấp, nhớ lại câu hù doạ của lão Thuận nó không thấy sợ, vì gia đình nó ngoài nó thì còn ai, và nếu cho lão Thuận có tìm được nó hay gia đình của loài gián khác thì cũng có làm sao, tương lai loài gián cũng tuyệt chủng bởi loài người thôi. Mãi nghỉ miên man, nó, lão Thuận chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay biết.

- Má! Phòng mình giờ có gián á Huỳnh. Tối qua, còn bay lên chổ mình ngủ. - Lão Thuận nói với Lão Huỳnh trong lúc thay đồ đi làm
- Mấy con? - Lão Huỳnh vuốt tóc hỏi
- Tao đâu biết. Mà quan trọng gì mấy con. Một con thôi đủ mệt, phòng mình xưa giờ có đâu.
- Ừ. Sáng tao mới giết 1 con trong phòng tắm. Tự nhiên thức dậy, thấy nó nằm ngay cửa, tao đóng cửa lại thì cái “Bẹp”.
- Chắc con tối qua. Hi vọng đừng có con nào nữa.
Vậy là nó chết. Nó đã đi theo vợ, gia đình, dòng họ nó mà chưa làm loài người thức tỉnh, nó cũng giống như loài gián khác, vẫn để lửng lại câu hỏi: “Sự tuyệt vong của loài gián còn bao lâu?”

Bé Bin, cầm râu nó vứt xuống nắp cống: “Siêu thoát đi em, kiếp sau đừng làm loài gián nhé!”

 

Khi tôi tuổi 26

Khi 26 tuổi.
Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: “Vợ …”. Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước khi ra ngoài tôi in lên trán cô ấy một nụ hôn. Vô số cuộc gọi mỗi ngày đều không cảm thấy khó chịu.
Khi 28 tuổi.
Cô ấy sinh cho tôi một cô con gái đáng yêu. Con gái giống bố hơn giống mẹ. Cô ấy luôn nói rằng: “Làm sao lại giống anh thế chứ, xấu chết đi được. Nếu như con gái giống em thì tốt biết bao, tương lai sẽ thành một hotgirl”. Nói vậy thôi chứ mỗi lần ôm con vào lòng cô ấy đều không nỡ để người khác bế. Gặp ai cũng tự hào: “Con gái em thông minh cực, bé ngoan cực!”. Nửa đêm tỉnh dậy thay tã, cho cô công chúa nhỏ bé bú sữa. Cả đêm mất ngủ, chỉ cần em bé cựa quậy, cô ấy sẽ nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành, chứ không bao giờ nỡ làm phiền giấc ngủ của tôi.

Khi 33 tuổi.
Con gái đi học mẫu giáo. Tôi sau khi tan làm khắp người một mùi mồ hôi, nhưng việc đầu tiên khi về đến nhà là ôm lấy vợ, hôn chụt một cái. Cô ấy luôn nói rằng: “Anh hôi quá đi”. Tôi hãnh diện nói với vợ: “Đố em tìm được ai có mùi hôi như anh, toàn hôi hơn thôi”. Đến cuối tuần, chúng tôi dẫn con gái đi công viên. Tôi một tay dắt hoàng hậu, một tay dắt công chúa. Tự dưng cảm thấy bản thân mình quá sức vĩ đại.

Khi 36 tuổi.
Lễ tình nhân, tôi mua tặng vợ một bó hoa hồng lớn kỉ niệm tròn 10 năm kết hôn. Cô ấy hớn hở như một thiếu nữ đôi mươi nhảy cẫng lên ! Năm nay con gái lên lớp một, hai người cùng nhau nỗ lực gấp bội phần vì một tương lai tốt đẹp của con.

Khi 40 tuổi.
Con gái đã lên cấp 2, thành tích học tập rất tốt. Chúng tôi thường xuyên dẫn con đi du lịch mở rộng kiến thức thực tế. Không khí gia đình ngày càng ấm áp. Lúc tôi một tay dắt vợ, một tay dắt con, cô ấy bỗng nhiên phát hiện tôi ngày càng có sức hút, ngày càng nam tính khó cưỡng.

Khi 50 tuổi.
Công chúa cũng đã lập gia đình, mẹ chồng rất ưng con gái của tôi. Con cái công việc bận rộn, đều không có thời gian ở bên cạnh chúng tôi thường xuyên. Tôi là tất cả mọi thứ của cô ấy, hai người chăm sóc lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau, lo sợ đối phương bị bệnh!

Khi 60 tuổi.
Tôi nghỉ hưu rồi, cô ấy cũng già rồi. Tóc bạc trên đầu có nhuộm cũng che không hết. Tôi giúp cô ấy đi mua thức ăn. Lúc qua đường vẫn giữ thói quen nắm lấy tay cô ấy, khiến cô ấy ngại ngùng. Cô ấy nói: “Già rồi mà còn” vẫn không sợ người khác cười.

Khi 70 tuổi
Tôi ngồi trên ghế, chơi đồ công nghệ cao. Mắt tôi cũng mờ dần theo năm tháng, phải đeo kính. Cô ấy đang ngồi bên cạnh tôi, lật giở cuốn album ảnh đã ố vàng. Bây giờ chúng tôi thường hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Chúng tôi quen nhau, yêu nhau, lập gia đình, sinh con. Tôi nói với cô ấy: “Lúc trẻ, em luôn thích chụp ảnh”. Bây giờ xem lại những bức ảnh này thật hạnh phúc. Kiếp này thực sự cứ như vậy trôi qua.

Khi 80 tuổi.
Sức khỏe cô ấy ngày càng yếu đi, bắt đầu mắc bệnh đãng trí tuổi già, một câu hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần. Có lúc không nhìn thấy tôi sẽ hoảng loạn như một đứa trẻ. Điều hạnh phúc nhất cuộc đời cô ấy chính là lấy tôi làm chồng. Tôi nói: Cuộc đời này điều may mắn nhất chính là gặp được cô ấy.
Nắm lấy tay em, cùng em đi đến cuối đời..."

 

Hơn cả một thế kỷ.

Hơn cả một kỳ tích!

Chiến thắng của đội tuyển bóng đá U23 nước ta trước U23 Iraq, không đơn thuần chỉ là một kỳ tích, một sự giải phóng cảm xúc, một tấm vé vào bán kết vòng chung kết U23 Châu Á - điều mà lịch sử của thể thao Việt Nam chưa bao giờ làm được.

Châu Á, suy cho cùng thì vẫn chưa bao giờ là một thế lực của bóng đá thế giới. U23, suy cho cùng cũng chưa là đại diện duy nhất cho một đội tuyển quốc gia.

Tuy nhiên, trong bối cảnh mà nhiều năng lượng tiêu cực của nhân dân vẫn còn chưa được dung hoà từ hiện thực các vấn đề thời sự từ giá xăng giá điện, dự thảo tăng thuế, BOT, những đề bạt thần tốc, những phát ngôn quan chức, những hành xử khó hiểu... thì chiến thắng của U23 Việt Nam như một liều doping không thể tốt hơn cho tất cả. Dẫu chỉ là tạm thời.

Hệt như một chỗ để nghỉ chân, hệt như tiếng thở phào sao những mỏi mệt, hệt như một giấc chiêm bao đẹp trong những hôm stress liên miên... Bóng đá cứu rỗi những ngày u ám.

Những Phan Văn Đức, Xuân Trường, Công Phượng, Quang Hải, Văn Hậu, Hà Đức Chinh, Bùi Tiến Dũng.... những chàng trai gánh gồng niềm hy vọng của hàng triệu người ở quê nhà, những chàng trai hệt các chiến binh đang tung hoành trong giải đấu cấp châu lục, những chàng trai với hành trang là niềm khát khao của đại đa số nhân dân, những chàng trai chơi bóng cho ước mơ của chúng ta.

90 phút trước Hàn Quốc, 90 phút trước Úc, 90 phút trước Sirya, hơn 120 phút trước Iraq... những chàng trai của chúng ta cứ đĩnh đạc mà điềm tĩnh, cứ quyết tâm mà khôn ngoan, từng bước vượt qua tất cả.

Thú thật là tôi không biết những chàng trai ấy lấy đâu ra sức lực tuyệt vời đến như vậy, phải chăng trong mỗi cá nhân người Việt vốn đã gieo sẵn một hạt mầm của sự quả cảm.

Hơn cả một kỳ tích, những chàng trai ấy đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng, cuộc đời này không có gì là không thể thực hiện, không có gì là không thể vượt qua, không có gì là không thể trọn vẹn.

Cảm ơn các em, những chàng trai của quốc gia.

Cảm ơn các em, những chàng trai truyền cảm hứng tươi đẹp, những cảm xúc tinh khôi.

Dẫu đội tuyển có đi tiếp hay dừng lại ở Bán kết, ở vị trí thứ Tư chung cuộc, thì các em hoàn toàn có quyền tự hào vì những gì mình đã làm được cho quốc gia này ở lĩnh vực này.

Thắng - thua trong thể thao không phải là mục đích cuối cùng, mà chính là chúng ta đã chiến đấu như thế nào.

Và tôi, luôn tự hào về các em!

(Ảnh của Báo Tuổi Trẻ).

 

Cảm ơn đội tuyển Việt Nam

Hôm qua, sau khi trận đấu U23 Việt Nam - Iraq kết thúc, tôi phóng xe cùng với nhóm bạn đi thẳng ra đối diện Sân Vận Động Mỹ Đình thì ở đây các cổ động viên vừa mới ùa ra từ các quán cà phê, ko ai bảo ai đều đứng xung quanh hát chung 1 bài, đó là : “ Bốn phương trời ta về đây chung vui, ko phân chia giọng nói tiếng cười, cùng nắm tay nhau ta kết đoàn thân ái, trao cho nhau những lời thiết tha... “

Có lẽ, với tôi cũng như bao nhiêu người khác, đêm hôm qua chính là đêm đc sống trong những khoảnh khắc tuyệt vời nhất của đời người, Những giọt nước mắt đã tuôn rơi quyện vào đó là niềm vui vỡ oà, hạnh phúc vô bờ bến, Ngoài tình yêu dành cho bóng đá ra thì màu cờ sắc áo, tinh thần dân tộc đc minh chứng rõ ràng nhất, 1 khoảnh khắc mà ko phải lúc nào chúng ta cũng được chứng kiến, đúng ko ạ?

Trước trận đấu và sau trận đấu của đội tuyển U23 Việt Nam bất kể là già hay trẻ, gái hay trai, Giàu hay nghèo, bất kể là ý thức hệ, quan điểm chính trị như nào đều đc gác lại, vì đây chính là khi mà tinh thần dân tộc đc đẩy cao lên đến đỉnh điểm, cùng chung 1 nhịp đập, cùng chung 1 khí thế, 2 tiếng Việt Nam ngân vang rộn rã. "Việt Nam! Việt Nam! Việt Nam!". Đây chính là tinh thần đoàn kết dân tộc đc hiệu triệu từ nhân tâm của từng người, Cũng chính là tinh thần để cho giặc ngoài nhìn vào đó thấy khó mà lui, thù trong nhìn vào đó thấy nan mà nản.

Và tinh thần thép này của người Việt Nam sẽ phát huy bất kể lúc nào đất nước này cần đến, bất kể là thời chiến hay thời bình và lịch sử đã chứng minh rõ điều đó, tôi biết mọi lời ca ngợi của tất cả mọi người dành cho đội tuyển chính là những lời ngợi ca mang vinh quang về cho Tổ Quốc chúng ta, cái đó mới là trên hết.

Nhưng mọi ca ngợi lúc này e đều là dư thừa, khi mà chiến thắng kịch tích đi vào lịch sử đã nói thay tất cả. Vậy nên, Việt Nam ơi, hãy cứ để nước mắt tuôn rơi trong niềm hạnh phúc, của sức mạnh đoàn kết. Cuộc sống quá nhiều những nỗi lo, những sự đấu đá vì lợi ích vì đồng tiền làm biến chất, bao lâu rồi chúng ta mới được khóc vui thế này?

Cảm ơn các em, cảm ơn huấn luận viên Park Hang Seo, Bầu Đức, VFF... Đã cho chúng tôi những giọt nước mắt của hạnh phúc, chúng tôi hy vọng sẽ còn được khóc như này thêm 02 lần nữa của giải này ^^!

 

Nút vàng America’s Got Talent và màn cầu hồn Trường Giang.

America’s Got Talent năm nay có một cụ bà 90 tuổi đi thi. Bà múa một điệu múa của Hawaii. Bà vừa lắc bụng vừa cởi bỏ bộ trang phục sang trọng bên ngoài để lộ bộ đồ lót sexy, lắc bộ ngực gợi cảm làm hai cái lông chim gắn trên áo hai bên vú xoay tít. Wow wow wow.
Giám khảo và khán giả đứng cả lên tán thưởng bà, khen ngợi bà. MC của chương trình trong cánh gà bước ra bảo bà, “Bà có thấy cái nút vàng trên bàn giám khảo dưới kia không? Khi cái nút đó được bấm thì thí sinh sẽ được chọn thẳng vào vòng live show và chỉ có bốn vị giám khảo dưới kia mới có quyền được bấm cái nút đó. Nhưng tôi mặc kệ, hôm nay tôi sẽ phá vỡ luật.” Và chàng MC chạy ào xuống bấm nút vàng. Khán giả hú hét vỗ tay tán đồng. Các vị giám khảo cười vui vẻ và thán phục hành động của chàng MC. Cụ bà trên sân khấu đứng dưới cơn mưa kim tuyến, sung sướng, hạnh phúc.
Tôi nhìn nước người, tôi chợt nhớ tới nước mình. Nếu nước mình có một cụ già như thế đi thi, dám lột đồ, dám gắn lông chim lên áo lót và múa ngực thì sẽ bị cả nước phỉ nhổ vào mặt là “lố lăng, già mà không biết giữ gìn tư cách.” Cả nước sẽ nhân danh đạo đức để chửi bới hạ nhục bà, chẳng ai mừng cho bà vì bà chín mươi mà còn khoẻ mạnh. Chẳng ai coi đó là tấm gương để dạy con cháu và tự nhủ bản thân rằng đừng ngại ngùng khi thể hiện tài năng của bản thân và không có gì là quá muộn. Bà sẽ bị ban giám khảo chê bà múa không dẻo, lắc không mềm, dám lột đồ là xúc phạm giám khảo với khán giả... Cũng chẳng có thằng MC nào dám phá luật vì bà.
Mới có một thằng MC vì yêu mà nổi hứng phá luật dám cầu hôn bạn gái khi đang nhận giải, nó đang bị chửi te tua kia kìa bà ạ! Lại nhớ, chẳng biết mùa mấy cũng của chương trình America’s Got Talent có anh chàng người yêu chạy lên sân khấu cầu hôn cô gái khi cô vừa xong bài hát. Ban giám khảo, khán giả và cả cô gái ồ lên trước tình huống bất ngờ và cả khán phòng như vỡ tung khi cô gái nói yes. Ban giám khảo, MC chúc mừng, những tràng pháo tay không dứt mừng cho hai người họ. Hạnh phúc, sung sướng, lãng mạn và có văn hoá, nhân bản vô cùng tận. Chẳng ai nỡ chửi hai người họ vì người ta không nghĩ đó là lố lăng, nguòi ta nghĩ đó là lãng mạn và người ta tôn trọng khoảnh khắc của tình yêu đó. Chẳng ban tổ chức, chẳng MC nào chửi chàng trai si tình vì đã làm mất mấy phút của chương trình. Vì sao? Vì trong mắt người ta, mấy phút của chương trình không là gì cả so với niềm vui hạnh phúc của một con người. Người có nhân bản, nước có nhân bản người ta nghĩ vậy đó. Không có gì có thể sánh bằng tình yêu.
Nhìn bà cụ, nhớ mẹ. Năm nay mẹ gần 80, vẫn đi tập văn nghệ với các bà các cụ trong xóm. Vẫn hát, múa, hò, đóng kịch..Ơn trời, mong các cụ khoẻ và giữ mãi phong độ như vậy. Kệ con mẹ nó miệng lưỡi và thói đạo đức giả của thiên hạ, các mẹ cứ vui là đủ.
Lại nghĩ, đất nước này, dân tộc này luôn khao khát sự đổi thay, văn minh, nhân bản và phát triển nhưng con người thì ù lỳ cổ hũ, bảo thủ đến từng chi tiết và giết chết mọi mầm mống nhân bản, yêu thương nhân danh đạo đức và nguyên tắc! Mâu thuẫn lạ!
Congratulations Dorothy Williams. Love you
Nga Thi Bich Nguye

 

Trò chuyện với Người Sài Gòn

Một bản tango tuyệt đẹp về Sài Gòn, được thu âm trước năm 1975 do cô Thanh Thúy hát. Có lẽ đây cũng là một trong những thu âm hay nhất của cô. Thật may phiên bản này được bảo quản chất lượng còn khá trọn vẹn, những âm thanh vừa cất lên có thể ru hồn người nghe về một thời hoài niệm đã rất xa. Dành tặng cho những người yêu Sài Gòn đèn vàng và yêu âm nhạc hào hoa bất hủ một thời.
Tôi yêu những thanh âm analog mộc mạc của ngày ấy với những bản phối khí tuyệt vời, có lẽ sẽ không bao giờ còn xảy ra trong nền âm nhạc Việt Nam một thời gian rất dài nữa.
Phố Buồn - Phạm Duy
Đường về đêm đêm mưa rơi ướt bước chân em;
Bùn lầy không quên bôi thêm lối ngõ không tên
Qua mấy gian không đèn, những mái tranh im lìm
Đường về nhà em tối đen.
Nhìn vào khe song trông anh ốm yếu ho hen
Một ngày công lao không cho biết đến hương đêm
Em bước chân qua thềm, mưa vẫn rơi êm đềm
Và chỉ làm phố buồn thêm.
Hạt mưa, mưa rơi tí tách, mưa tuôn dưới vách, mưa xuyên qua mành
Hạt mưa, mưa qua mái rách, mưa như muốn trách, sao ta chạy quanh.
Hạt mưa, mưa yêu áo rách , yêu đôi sát nách, mưa ngưng không đành
Hạt mưa, mưa gieo tí tách, mưa lên tiếng hát, ru cơn mộng lành.
Đường về trong mơ đêm đêm phố lớn thênh thang
Ánh sáng kinh kỳ tràn lan
Đời nghèo không riêng thương yêu bóng dáng Xuân sang
Yêu phố vui, nhà gạch ngon
Đèn đêm không soi phố vắng Kinh đô thắc mắc, im nghe phố buồn.
Người đi trong đêm tối ám Nghe mưa thức giấc
Khuyên nhau chờ mong.
- Nguyen Hau Eco Saigon

 

NGÔN NGỮ TRẦN GIAN NHƯ TÚI RÁCH SAO ĐONG ĐẦY HAI TIẾNG: MẸ ƠI.

Những ngày gần đây, Sài Gòn cứ mưa tầm tã, mưa dầm dề, mưa như tiếng nỉ non, day dứt của đất trời mãi không thôi. Mưa mãi như thế, nên đường Sài Gòn dần biến thành sông.

Giữa cảnh trời đất mù mịt ấy, chúng ta thấy được nhiều cảnh tượng ấm áp và cảm động đến lạ. Trong đó có hình ảnh một người mẹ, giữa cơn mưa âm ỉ, nước ngập quá bánh xe, ra sức lội nước và đẩy chiếc xe chết máy về phía trước, cố gắng giữ cho đứa con của mình được khô ráo. Hình ảnh ấy khiến cho bất cứ ai nhìn vào cũng thấy sự bao la của tình mẫu tử.

Tình mẫu tử là tình yêu người mẹ dành cho đứa con của mình, kể từ khi đứa con ấy chưa tượng hình đến lúc mẹ nhắm mắt xuôi tay. Tình cảm ấy là vô điều kiện, chẳng có người mẹ nào lúc chăm con lại nghĩ về việc sau này mình được báo hiếu như thế nào, chỉ cần con lớn lên khỏe mạnh là đủ.

Khi còn trẻ các cô gái có thể đôi lúc yếu đuối, nũng nịu hay thậm chí choảnh chọe. Nhưng khi đã là mẹ thì tình mẫu tử sẽ cho các cô sức mạnh để cứng rắn, kiên cường vì con mà đứng ra nơi đầu sóng ngọn gió, bởi con là tất cả. Có thể nói, tình mẫu tử không phải thứ tình cảm giản đơn, mềm yếu mà là sức mạnh, là phép nhiệm màu của loài người.

Tình mẫu tử đến với những phụ nữ một cách tự nhiên. Giây phút họ biết rằng mình đang mang trong người một sinh linh bé nhỏ thì trong tim họ tự dưng sẽ nảy sinh cảm giác yêu thương và bảo vệ sinh linh ấy. Thứ tình cảm thiêng liêng ấy không hữu hình như cơm ăn áo mặc hằng ngày nhưng thiếu nó, ắt hẳn không đứa con nào có thể lớn lên toàn vẹn.

Khi con còn bé thơ, chập chững tập đi tập nói, thì mẹ sẽ đứng ra chở che cho con, cản những sóng gió cuộc đời, tặng con một tuổi thơ yên bình, ấm áp. Rồi khi con lớn lên từng bước vào đời, mẹ vẫn luôn ở phía sau âm thầm dõi theo con và dẫu con có đi xa đến đâu, chỉ cần quay đầu lại, mẹ vẫn luôn ở đó vì mẹ là nhà, là yêu thương.

Tình mẫu tử còn đồng nghĩa với tình bao dung vô hạn. Dù con có phạm sai lầm điều gì đi nữa, dù cả thế giới có quay lưng với con thì mẹ vẫn sẵn sàng ôm con vào lòng, tha thứ cho con tất cả. Chúng ta có thể thấy hình ảnh những người mẹ tóc bạc phơ, tấm lưng còng xuống vẫn cần mẫn tay xách nách mang các thứ vào trại giam thăm những đứa con lầm lỡ.

Tình mẫu tử còn là sự hy sinh. Chúng ta có thể thấy những tấm gương vượt khó, những học sinh vùng nông thôn nghèo đỗ thủ khoa, á khoa các trường đại học, nhưng mấy ai thấy rằng phía sau đó là những người mẹ chân lấm tay bùn, bán mặt cho đất, bản lưng cho trời, chắt chiu từng đồng để nuôi con ăn học.

Còn có bao nhiêu người phụ nữ ngoài kia, vốn có thể hưởng thụ một cuộc sống an nhàn, sung túc nhưng vẫn lao vào lam lũ kiếm tiền để cho con có một tương lai tốt đẹp hơn. Sự hy sinh của mẹ chẳng ai có thể diễn tả hết bằng lời, như một nhà thơ đã viết:

Ngôn ngữ trần gian như túi rách
Sao đong đầy hai tiếng: Mẹ ơi.
Tình mẫu tử không chỉ nuôi đứa trẻ lớn khôn và còn có giúp người phụ nữ trưởng thành hơn, dạy họ biết sống vị tha, vị kỷ, biết dẹp bỏ những yêu thích của mình để dành tất cả cho con, dạy họ sống điềm tĩnh, sống mạnh mẽ để làm gương, làm lá chắn cho suốt cuộc đời đứa con bé bỏng.

Mẹ yêu con nhiều là thế, nhưng đâu phải lúc nào cũng hiểu lòng mẹ, cũng biết thương mẹ như thương con. Như đứa con trong bức ảnh kia, tuổi trẻ sức dài vai rộng vậy mà để mẹ mình lội nước giữa cơn mưa tầm tã.

Trên đời còn nhiều người còn không tốt hơn thế nữa. Họ hỗn hào, họ vô ơn với bậc sinh thành. Chỉ cần một lời mẹ lớn tiếng cũng đủ khiến họ giận dỗi bỏ đi, làm người mẹ ở nhà lo lắng khôn nguôi.

Nhưng bất hiếu với mẹ nhất là khi mẹ đã hy sinh tất cả, cố gắng mỗi ngày để lo cho ta mà ta lại chây lười, lại không chịu học hành, làm việc, chỉ biết ăn bám mẹ mà thôi. Những người như thế thật đáng trách biết bao.

Còn có những người mặc kệ công sinh thành dưỡng dục của mẹ, chỉ vì gia cảnh nghèo khó mà trách mẹ không lo được cho mình.

“Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”, những người trách mẹ như thế, không hề xứng đáng với tình cảm đấng sinh thành dành cho họ.

Bản thân tôi cũng có lúc giận dỗi mẹ. Nhưng khi khôn lớn hơn một chút, tôi đã hiểu mẹ đã hy sinh cho mình nhiều đến chừng nào. Vì thế, mỗi ngày tôi luôn cố gắng học tập, phụ giúp mẹ thật nhiều. Có thể tôi không cho được mẹ sung sướng nhưng tôi chắc chắn có thể cho mẹ hạnh phúc mỗi ngày.

Có thể mẹ không cho được con điều tốt nhất trên thế giới nhưng mẹ sẽ cho con điều tốt nhất mà mẹ có. Tình mẹ vĩ đại như thế, cho nên tôi hy vọng rằng bất kỳ người nào cũng sẽ nhận được niềm vui, hạnh phúc và sự yêu thương tương xứng từ những đứa con của họ.

Và:

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt mẹ, nghe không?”.
????

Từ bức ảnh của tác giả Trần Ngô Hải An ghi lại cảnh người mẹ dắt con ngồi trên xe qua nơi nước ngập, nữ sinh Bùi Như Mai, trường THPT Trần Đại Nghĩa, TP HCM viết bài văn xúc động.

Chấm bài văn này 9 điểm, cô giáo Nguyễn Thị Lâm ghi trong lời phê: “Cô thực sự xúc động trước những câu chữ mà con viết. Cảm ơn con. Và hãy sống thật xứng đáng nhé”.

Cô Lâm cho biết, đây là bài văn hay và trọn vẹn, sẽ khiến không ít người con giật mình nhìn lại mình đã và đang làm gì cho mẹ.

 

LÝ THUYẾT “CON GIÁN”

Sundar Pichai là CEO của Google từ 2015. Tôi thích lý thuyết “con gián” của ông. Có thể hiểu lý thuyết này qua câu chuyện sau:

“Một con gián, không biết từ đâu, bay vào nhà hàng và đậu lên vai một quý bà.
Quý bà vô cùng hoảng hốt. Khuôn mặt sợ đến tái mét, bà vừa la hét, vừa nhảy ra khỏi ghế ngồi, cố lắc thật mạnh để tách con gián ra.
Con gián bay sang đỗ lên vai một quý bà khác. Quý bà này cũng sợ hãi không kém và tạo ra một sự hỗn loạn còn lớn hơn.
Và cứ thế, con gián chuyền từ người này sang người khác. Sự hỗn loạn ngày càng gia tăng.
Cuối cùng người bồi bàn cũng chạy tới. Anh lấy chiếc khăn xua nhẹ và con gián vô tình bay sang vai anh. Rất bình tĩnh, anh chậm rãi đi ra cửa, rồi chạm nhẹ vào nó. Con gián tự bay ra vườn. Sự hỗn loạn kết thúc”.
Sundar Pichai đúc kết:

“Nhìn qua, chúng ta dễ lầm tưởng rằng, sự hỗn loạn là do con gián mang lại. Nhưng qua cách xử lý của người bồi bàn, chúng ta hiểu là không phải thế. Sự hỗn loạn thực tế đã được tạo ra bởi những hành động của các quý bà đối với con gián, chứ không phải bản thân con gián”.

Trong cuộc sống, những chuyện ta không mong muốn vẫn luôn xảy ra. Chẳng hạn, nhỏ thì như chuyện: cơm sống, canh mặn; hoặc lớn hơn như chuyện: trẻ con hàng xóm đánh nhau hay anh chồng nhậu say xỉn… Bản thân chúng chưa phải là vấn đề; chính thái độ và cách xử lý không thích hợp của chúng ta mới thực sự biến chúng thành vấn đề.

????

Liệu con gián có phải là nguyên nhân dẫn đến màn hỗn loạn mà có phần hơi giả tạo của các vị khách vừa rồi?

Nếu đúng như vậy thì tại sao anh chàng bồi bàn lại rất điềm tĩnh xử lí con gián?

Anh ta xử lí tính huống một cách gần như hoàn hảo, không gây ra bất kì sự lộn xộn nào.

Thực sự nguyên nhân của màn huyên náo vừa rồi không phải là con gián, mà là do khả năng yếu kém của những vị khách không thể kiểm soát được sự quấy rầy vô duyên của con gián khi nó xuất hiện bất ngờ trong khách sạn.

Tự dưng tôi nhận ra rằng không phải là tiếng hét của cha tôi, vợ tôi hay sếp tôi khiến tôi bực mình, mà là do khả năng yếu kém của bản thân tôi khi không thể kiểm soát được cảm xúc khi phải nghe những lời nói đó.

Không phải là việc tắc nghẽn giao thông khiến tôi bực mình, mà là do khả năng yếu kém của bản thân tôi khi không thể kiểm soát được cảm xúc do con đường tôi đi đang bị tắc.

Không phải vấn đề của tôi là gì, mà là do chính phản ứng của tôi đối với vấn đề đó đã gây ra những lộn xộn cho cuộc đời mình.

Vì thế bài học rút ra từ câu chuyện con gián ở trên là:

Không bao giờ nên “phản ứng” trong đời, mà luôn luôn “ứng phó”.

Những vị khách nọ phản ứng khi bị con gián nhảy lên người, trong khi anh bồi bàn ứng phó với nó.

Phản ứng là những hành động mang tính bản năng, còn việc ứng phó là hành động được thực hiện sau khi đã được suy nghĩ kĩ và có kế hoạch.

Đây thực sự là một cách tuyệt vời để hiểu về cuộc đời.

 

CẨM NANG NÍU CHÂN KHÁCH HÀNG

Chúng ta tìm mọi cách để có được traffic vào website càng nhiều càng tốt, chúng ta bỏ nhiều tiền để mua CPC, chạy Google Adwords, Facebook Ads, viết bài PR, Email marketing, SEO hay viral qua social,… để hi vọng khách sẽ truy cập site nhiều hơn (và hi vọng bán được nhiều hàng hơn). Nhưng khách hàng vào website rồi ta phải làm gì tiếp theo để khách mua hàng thì ít người để ý.

Nên nhớ khách hàng click vào quảng cáo của bạn chưa hẳn là do họ quan tâm đến sản phẩm bạn đang quảng cáo, mà chỉ vì hình đại diện là cô nàng sexy nào đó hay vì câu chữ bạn viết khá ngộ nghĩnh mang tính câu view. Tuy thế, bạn dụ được họ vào website của bạn đã là thành công rồi. Nhưng buồn thay, khi vào thì khách hàng chẳng mua hàng, chẳng xem bạn bán những gì, ngắm xong ảnh cô nàng sexy xong thì close website – và chúc mừng! Bạn đã tốn tiền (từ 1.000đ đến 50.000đ) cho click vô nghĩa vừa rồi. Nghĩ đi nào, chẳng nhẽ mời được khách vào nhà rồi mà để họ ra đi dễ dàng vậy sao? Phải giăng thiên la địa võng trói họ lại chứ? Và đây là các cách trói khách hàng hiệu quả nhất:

1.
Trong mỗi landing page của ads (thường là trang chi tiết sản phẩm/dịch vụ) hãy bày ra những miếng mồi thật ngon như: Đang có đôi giày size…44 giảm giá 70% (chắc chỉ có người khổng lồ mới xơi được đôi giày này), đang có cái quần đùi giảm 80% (trời lạnh mà bán quần đùi thì cool phải biết),…nhưng thực tế khách chẳng để ý giày size nào hay mùa này có nên mua quần đùi không đâu, mà ấn tượng với họ là “Trời! Rẻ thế? Bấm xem có gì hay ho nữa nào” – Vậy đấy, đâu cần khách mua giày hay quần đùi, nhưng bạn đã giữ khách ở lại lâu hơn, giúp khách ý thức rõ hơn rằng họ đang vào website bán hàng đấy.

Vậy nếu chẳng có giày size 44 hay quần đùi thì sao? Đừng lo, kiểu gì bạn chẳng còn cơ số sản phẩm tồn cần clear stock càng nhanh càng tốt, hay bạn có thể đưa ra các combo như việc nếu mua sản phẩm này và sản phẩm kia, thì sẽ được free ship này, sẽ được giảm giá sản phẩm kia 50.000đ này (đừng tham lấy lợi nhuận ở first order, hãy để dành cho khách hết phần này đi, các đơn hàng sau thì làm thịt họ cũng chưa muộn mà)…

2.
Nhưng người dùng không chỉ quan tâm đến mấy thứ giảm giá kia đâu, họ xem ảnh gái sexy xong thì hay có thói quen bấm ra trang chủ xem có gì hay. Vậy show cái gì ở trang chủ bây giờ? Thật khó chịu khi tôi là nam giới mà cứ show mấy cái đồ của chị em. Thay vào đó sao không show các sản phẩm liên quan (related), sản phẩm cùng chuyên mục với sản phẩm tôi vừa xem xong nhỉ? (điều này thì bạn nên học Amazon, cảm giác rất personalize). Hoặc như khi tôi vào 1 nhà hàng mà trước đó tôi chưa ăn bao giờ, tôi sẽ để ý hoặc hỏi nhân viên phục vụ xem nhà hàng này có món gì ngon, có gì là đặc sản của nhà hàng, món gì mà khách hay chọn nhất?… Website bán hàng cũng vậy, hãy show cho khách thấy sản phẩm đang bán chạy là gì, sản phẩm được nhiều người xem nhất trong tuần là gì? Những món hàng độc đáo của website là gì?… Để có thể trong vòng 10s, khách có thể hình dung ngay được đó là website bán mặt hàng gì.

À mà chưa hết, hãy show thật minh bạch về hình thức thanh toán, giao nhận, chính sách đổi trả để kích thích và tạo sự yên tâm cho khách hàng, loại bỏ những lăn tăn về việc có nên mua hàng hay không. Các chính sách này nên xuất hiện ở mọi chỗ trên website của bạn.

Và như vậy, khách lại bấm xem chi tiết sản phẩm hot, sản phẩm hay, nhưng khách cũng chưa mua ngay đâu. Họ sẽ thắc mắc rằng: giá này chuẩn chưa nhỉ? hàng có đảm bảo không nhỉ? có giao hàng không nhỉ? và liệu mình bấm đặt hàng thì thằng chủ website nó có thấy đơn hàng của mình luôn không, hay nó đang bận bán hàng ở cửa hàng của nó, tối nó mới check?…ôi, quá nhiều băn khoăn. Và chỉ cần 1 băn khoăn thôi thì…khách hàng lại bỏ đi ngay. Để giải quyết việc này, hãy thêm ngay vào ngay cạnh nút Đặt hàng dòng chữ “Nếu bạn có thắc mắc hay chưa biết cách đặt hàng, hãy gọi số xxx (24/7) chúng tôi sẽ phục vụ bạn ngay lập tức” – sẽ có nhiều khách hàng lớn tuổi hay những khách hàng ngu ngơ về TMĐT gọi cho bạn đấy, chuẩn bị tinh thần đi nhé.

3.
Giả sử cách 1 và cách 2 xong rồi, khách đã bấm Đặt hàng để cho hàng vào giỏ hàng rồi, nhưng khách vẫn không chịu làm gì tiếp để hoàn thành đơn hàng. Và theo thống kê thực tế thì tỷ lệ khách hoàn thành đơn hàng chỉ chiếm 30% tổng số khách hàng đã cho hàng vào giỏ.

Có nhiều vấn đề ở đây khiến cho 70% khách hàng không tiếp tục để hoàn thành đơn hàng. Đơn cử như: không hỗ trợ hình thức thanh toán mà khách mong muốn, có quá nhiều thông tin bắt khách hàng phải điền, giao diện và các nút bấm không theo hệ thống, khiến cho khách bối rối không biết phải làm gì tiếp, hay như khách đã lỡ add nhiều món hàng vào giỏ quá, giờ muốn xoá đi vài ba món hàng cảm thấy không cần thiết nữa nhưng không biết cách xoá, thay vì khách sẽ mua những món hàng mình cần thì vì không xoá được mấy sản phẩm kia nên thôi, không đặt gì hết nữa,…

Cách để tăng tỷ lệ hoàn thành đơn hàng lên đó là: các bước đặt hàng rõ ràng, minh bạch và càng ít bước càng tốt; chỉ yêu cầu khách hàng nhập những thông tin cần thiết phục vụ cho việc giao hàng và thanh toán, còn lại tìm cách hoàn thiện thông tin sau; đưa ra những chính sách khuyến khích khách đặt hàng như: tặng điểm thưởng, tặng voucher dưới hình thức “tặng ngay voucher trị giá 50.000đ nếu bạn đặt hàng trong hôm nay”.

Ngoài ra, thông thường khách hàng vào site mua hàng họ không login tài khoản mặc dù trước đó có thể họ đã là thành viên của website rồi. Vậy thì hãy tạo ra các bước mua hàng để khách đã login hay chưa login, đã có account hay chưa có account một cách đồng nhất nhất có thể, tránh việc rẽ nhánh quá nhiều về giao diện hay các bước mua hàng. Hãy chấp nhận cho cả khách vãng lai có thể mua hàng, và hệ thống tự tạo ngầm account gửi cho khách sau nếu muốn. Nếu trước đó khách đã từng mua hàng rồi, thì lên lưu thông tin mua hàng của khách vào cookies cho các lần sau khách khỏi phải nhập, hệ thống tự load sẵn các thông tin của khách vào form luôn (tham khảo các bước mua hàng của Muachung.vn)

4.
Nếu khách vào website rồi nhưng chẳng có ý định mua hàng gì cả, chỉ là tình cờ vào website của mình thôi thì sao? Hãy cố lấy được thông tin nào đó của khách để khi nào thuận tiện thì chèo kéo khách sau. Thông tin cần lấy nhất đó là số điện thoại hoặc email. Thật khó để khách khai 2 thông tin này nếu họ cảm thấy chẳng được cái gì. Vậy thì hãy xúi khách điền thông tin email và số điện thoại vào, ngay lập tức hệ thống sẽ gửi tặng khách 1 voucher trị giá 100.000đ dùng để mua sản phẩm bất kỳ trên website. Lúc này thì chuyện có thể sẽ khác đấy, đang đi đường tự nhiên thấy 100.000đ rơi ra, chỉ hơi mất công dừng xe lại để nhặt thôi mà. OK, khách đã mắc bẫy (tham khảo Lazada).

Bạn đừng nghĩ rằng mình hoàn toàn đã mất đi 100.000đ vừa cho khách. Thực chất 100.000đ này khách chỉ có thể dùng để mua sản phẩm trên website của bạn thôi, mà sau xxx ngày khách không mua thì sẽ hết hiệu lực. Khi khách dùng voucher để mua sản phẩm nào đó trên site, bạn đã có được lợi nhuận từ chính sản phẩm khách vừa mua rồi mà. Mà đừng để đơn hàng của khách be bé loanh quanh 1 vài trăm nghìn, hãy nghĩ cách cross sale thêm các sản phẩm khác nữa. Từ đó bạn vừa có được khách hàng mới, vừa không bị thâm hụt vào vốn kinh doanh đâu mà sợ.

5.
Giá trị của visit chưa dừng lại kể cả khi khách đã làm hết các vấn đề 1,2,3,4. Hãy tracking liên tục xem liệu khách hàng này bao lâu rồi chưa vào site của mình, bao lâu rồi khách chưa mua hàng, lịch sử mua hàng trước đó của khách là gì để biết mà phục vụ chu đáo.

Giả sử cách đây 1 tháng, khách mua 1 hộp Ba Con Sâu 10 chiếc mà giờ chưa thấy mua lại, ắt hẳn 1 tháng dùng chắc gần hết rồi. Bạn có thể gửi email cho khách mời chào những loại khác tương tự như Bảy Con Sói, Bánh Cốm Sữa hay Bàn Chải Sạch gì gì đó, đừng quên chính sách giao hàng tận nơi. Điều này giúp cho việc communicate với khách hàng liên tục, và qua đó cũng là 1 lần remind trong đầu khách hàng về sự hiện diện của mình, khi khách có nhu cầu sẽ nhớ đến mình mà mua hàng.

Nếu vì cách nào đó, bạn xin được ngày sinh nhật của khách hàng, đừng tiếc 1 SMS, 1 cuộc gọi hay ngần ngại gửi 1 email chúc mừng, tặng kèm giảm giá 20% cho bất kỳ sản phẩm nào nếu khách mua hàng trong ngày sinh nhật – coi đó là sự tri ân và chăm sóc đặc biệt dành cho khách hàng. Có thể khách sẽ chưa mua ngay đâu, nhưng đó là cái cớ hợp lý nhất để bạn làm cho khách có ấn tượng tốt và nhớ lại thương hiệu của bạn.

6.
Bẫy đủ kiểu rồi mà vẫn không dụ được khách hàng, thôi thì quyết không bỏ phí, hãy đặt code retargeting (FB pixel, Addroll,…) để sau này khách hàng có không quay lại website nữa, chúng ta vẫn có thể dùng chiến thuật marketing đeo bám để hiển thị những thông tin sản phẩm/dịch vụ của mình trên các hệ thống website khác, nhằm remind lại khách hàng và lại tiếp tục công cuộc dụ dỗ tiếp theo.

…còn nhiều nhiều cách nữa để níu chân khách hàng lại với website của bạn, chỉ cần bạn thử đặt mình vào vị trí khách hàng, nghĩ thêm về những gì khách hàng thật sự muốn để từ đó cung cấp những thứ mà khách hàng khó có thể từ chối được. Đôi khi chỉ là những thứ nho nhỏ như việc chúc mừng sinh nhật cũng tạo ra một khách hàng tiềm năng và trung thành sau này.

//bài viết sẽ sinh động hơn nếu có hình ảnh minh hoạ cho từng cách, nhưng tôi không làm mà để cho các bạn đọc xong bài này, hãy tìm kiếm cho mình giải pháp phù hợp nhất với website của mình mà không bị bó buộc vào cách cụ thể nào.

Chúc các bạn trói được nhiều khách hàng hơn.

 

Đứng về lẽ phải, nhưng hãy trân trọng con người!

ương Giang đáng giận, đáng trách khi đã có những lời xúc phạm nghệ sĩ Trung Dân nhưng cũng đáng thương khi bị người ta lôi giới tính ra để công kích, xúc phạm.
Vẫn biết, chúng ta cần đứng về lẽ phải, nhưng hãy trân trọng con người!
Đóng lại